Điện tử & Máy tínhBán dẫn & Viễn thôngNăng lượng & Phân bónNông sản thôSản xuất nội địaHPG
Điểm nhấn
Việt Nam áp mức thuế 12,5% (nhóm cao hơn so với 17 nền kinh tế nhóm 10%), tăng chi phí xuất khẩu thêm 2,5% so với giai đoạn Điều 122, xói mòn lợi thế giá cạnh tranh trong ASEAN tại các ngành dệt may, da giày, gỗ, thủy sản.
Phụ lục A miễn trừ hoàn toàn ~49% tổng kim ngạch xuất khẩu sang Mỹ, chủ yếu nhóm điện tử, máy tính, bán dẫn, viễn thông do Mỹ thiếu hụt nguồn cung nội địa, thúc đẩy làn sóng đầu tư "China+1" vào Việt Nam.
Thuế Điều 301 thay thế thuế tạm thời Điều 122 với chu kỳ rà soát 4 năm, rất khó bị đảo ngược bởi tòa án, tạo nền tảng pháp lý dài hạn ổn định cho hoạch định chiến lược đầu tư.
Các ngành nằm trong Phụ lục A (FPT, CMG, ELC, CTR) hưởng lợi trực tiếp; các ngành không miễn trừ phải đối mặt với rủi ro dịch chuyển sản xuất sang các đối thủ ASEAN nhóm 10% có tỷ lệ thuế thấp hơn (Bangladesh, Campuchia, Indonesia).
Lưu ý
Biên lợi nhuận mỏng (3-10%) trong dệt may, da giày, gỗ khi chịu thuế 12,5% tạo áp lực cắt giảm chi phí từ phía khách hàng Mỹ (Nike, Adidas).
Rủi ro dịch chuyển đơn hàng từ các công ty dệt may (TNG, MSH, STK), da giày (TCM, ADS, GIL) sang Campuchia, Indonesia do khoảng chênh lệch thuế 2,5%.
Thủy sản chịu thuế Điều 301 cộng dồn lên thuế chống bán phá giá (AD/CVD) hiện hữu, tạo áp lực cạnh tranh giá với Ấn Độ, Ecuador (nhóm 10%).
Gỗ & nội thất bọc không nằm trong Phụ lục A; nội thất chịu thêm thuế Điều 232 (25-50%), PTB và SAV bị tác động trực tiếp do doanh thu XK Mỹ chiếm tỷ trọng cao.
Rủi ro pháp lý cố định trong 4 năm tới; áp lực từ các thỏa thuận song phương hoặc luật cấm lao động cưỡng bức (Nghị định 292/2026/NĐ-CP) để Việt Nam hạ mức thuế từ 12,5% về 10%.